Radio cảm xúc số 4: Thành phố cô đơn

Chia sẻ
ưa thích
Đăng ngày 11/01/2014 bởi

     Quán cà phê nhỏ ấm cúng, sực nức mùi cà phê, chuyện người này kể người kia nghe, dù họ chả quen gì nhau.

“Tháng Một em đẻ, chị bao giờ?” – Chị bầu này nói với chị bầu kia.

“Tháng Tư lận. Mà chị ghen tỵ với em ghê, sáng nào chồng cũng chở ra đây uống trà sữa, trăm ngày như một, ngày nào chị cũng thấy hai đứa”.

“Chồng gì chị ơi, ba đứa nhỏ thôi, hai đứa em ly dị tháng trước khi phát hiện có bầu. Chia tay êm đẹp. Giờ ảnh chưa có ai, em cũng đang buồn nên hai đứa đi với nhau”. – Chị bầu số một thầm thì, nhìn theo anh chồng cũ đang lúi húi cất nón bảo hiểm ngoài xe.

“Trời, vậy hả…” – Chị bầu số hai tần ngần – “Mà thôi vầy cũng là hạnh phúc theo kiểu nào đó. Như ông chồng chị suốt ngày cấm này cấm kia, đi một tí là nhặng xị cả lên. Ổng nói thẳng, con mà có ra sao thì đừng trách ổng”.

“Tết này ôm con nằm nhà rồi. Chứ không đi mua hoa lá này nọ, bày biện ăn uống, đi chơi cho xôm được”.

“Em còn đang muốn có cái bầu để vác ba ngày Tết nè”. – Cô gái trẻ hớp một miếng cà phê sữa, nói tiếp.

“Trời, ước gì kỳ vậy cưng?”. – Chị bầu trợn mắt ngạc nhiên.

“Mẹ em lại bảo Tết này dắt về một thằng, thằng nào cũng được. Mẹ em còn nói, mấy bà tám hàng xóm bảo chắc con bà ế hoặc bị les. Mệt ghê đó, công việc cuối năm ngập đầu ngập cổ. Chỉ muốn cày có tiền dắt mẹ đi chơi mà còn bị nói vậy đó”.

“Thôi, vậy là cưng còn sướng đó, ráng mà tận hưởng. Chị nè, sợ Tết như sợ mẹ chồng, Tết ba ngày mà chị chỉ mong nó là ba tiếng thì sướng biết mấy. Làm cái gì cũng bị “super-soi” hơn cả máy quét của sân bay. Đàn bà là khổ, ráng chịu đi em, lâu lâu ra đây bán than cùng nhau”. – Chị gái còn lại trong bài, áo sơ-mi xanh, váy đen công sở, đeo thẻ của một ngân hàng quốc tế, vậy mà buông tiếng thở dài cả mấy cây số.

     Cô gái còn lại là em, vừa dứt tình với anh, người yêu từ thời phổ thông. Suốt cả hai tháng nay, mình cãi nhau vì chuyện em đi du học. Anh thì muốn em theo anh về Hà Nội vì anh có lời mời làm việc cực tốt ở đó, bố mẹ anh cũng về đó định cư luôn rồi. Anh vẽ nên bức tranh đẹp của những đứa con chúng ta, ngôi nhà, những hứa hẹn xa xôi. Em vẫn chọn cách ra đi vì đôi chân em còn rong chơi dữ lắm. Ước mơ của em cũng còn nhiều như tham vọng của anh. Anh bảo em sướng mà không biết hưởng. Câu nói cuối đó như nhát dao cứa vào lòng em.

     Nhưng sáng nay, ngồi giữa cuộc đối thoại cuối năm của bốn người phụ nữ, em chỉ muốn cười vào câu nói đó. Ai bảo phụ nữ là sướng hả anh, thử nhìn vào thành phố hân hoan kia, nhìn những trận banh sáng đêm, nhìn những quán bia rộn tiếng cười nói và nghe những lời chúc tụng, các anh cười híp mặt, thành phố ấy của các anh.

     Thành phố cô đơn của những chiều tất bật hết giờ làm một mình ngược xuôi phố đông đón con, lo cho con, nấu cơm chờ chồng, của những phòng phá thai, của những cơn đau đến tháng hay vượt cạn, của những tiếng khóc nỉ non, của những lời thị phị, thành phố đó hình như chỉ dành riêng cho người phụ nữ gánh chịu.

     May mà lúc cô đơn, phụ nữ còn có nhau, dù chỉ là những người xa lạ.

Đức Ngọc

 

Kết nối
BÌNH LUẬN

Ý kiến của bạn đọc không nhất thiết thể hiện quan điểm của Thế Giới Văn Hóa Online.

01:54
02:32