Whiplash mang đến cái nhìn sâu sắc về thế giới nghệ sĩ

Người ta thường nghĩ về thế giới của những người nghệ sĩ như là một nơi đầy sự mơ mộng và lãng mạn, nhưng bằng ngôn ngữ mạnh mẽ của điện ảnh, Whiplash mang đến cho khán giả một cái nhìn sâu sắc hơn về con đường có phần khắc nghiệt mà họ theo đuổi

whiplash2

Nhân vật chính của Whiplash là Andrew Neiman (Miles Teller), một chàng trai 19 tuổi nhập học ngôi trường âm nhạc danh giá Shaffer Conservatory và muốn trở thành một nghệ sĩ chơi trống vĩ đại như Buddy Rich. Cậu được nhạc trưởng Terence Fletcher (J.K. Simmons) phát hiện và nhận cậu vào ban nhạc jazz của ông ta. Nhưng sự hào hứng của Andrew nhanh chóng biến mất khi cậu phát hiện ra Fletcher là một tên bạo chúa độc tài và càng nỗ lực để gây ấn tượng với ông ta bao nhiêu, Fletcher càng đưa ra những thử thách tàn bạo hơn với cậu bấy nhiêu. Bộ phim liên tục đặt ra câu hỏi liệu người nhạc công trẻ tuổi có đủ quyết tâm và niềm tin để đi đến cùng con đường mình đã chọn, hay sẽ bỏ cuộc và không đi đến đâu giống như rất nhiều người từng ôm mộng để rồi vỡ mộng.

Whiplash-5547.cr2

Xem Whiplash, chúng ta sẽ thấy một thực tế tàn nhẫn là khi bạn chọn theo đuổi con đường chơi nhạc, bạn sẽ phải luyện tập với kỷ luật và sự tập trung cao nhất nếu không muốn bị loại bỏ và thay thế bởi những người tài năng không kém. Andrew là một chàng trai trẻ với tham vọng lớn và khi bị một người quyền lực như Fletcher kích động rằng cậu không đủ giỏi, cậu đã lao vào luyện tập không ngừng và quyết tâm đến mức không cho phép mình vướng vào mối quan hệ tình cảm trai gái. Thế giới của người nghệ sĩ khắc nghiệt như thế, là kỷ luật chứ không có chỗ cho cảm hứng thất thường. Họ phải đổ mồ hôi, nước mắt và máu – đúng nghĩa chứ không chỉ là một cách nói hình tượng bóng bẩy – để có thể vươn lên một tầm cao mới và một ngày nào đó chạm vào điều huyền bí của nghệ thuật. Đó là một thế giới mà những người ngoài cuộc sẽ không bao giờ hiểu được, mà gia đình và bạn bè của Andrew là ví dụ. Một điều rất thú vị minh chứng cho tính hiện thực của bộ phim là đạo diễn Damien Chazelle đã lấy cảm hứng để viết kịch bản từ trải nghiệm chơi trong một ban nhạc thực sự thời trung học.

WHIPLASH

Hai tuyến nhân vật đối trọng trong phim là Andrew và Fletcher đã được khắc họa rất sinh động và có chiều sâu bởi hai nam diễn viên tài năng. Nếu như Miles Teller đem đến một sự tươi mới và năng lượng của tuổi trẻ thì J.K. Simmons với độ chín trong diễn xuất đã xây dựng thành công hình tượng “phản diện” đa chiều và hết sức thu hút. Mỗi khi Simmons xuất hiện, chúng ta thấy một con quái vật rất biết điều khiển tâm lý người khác, sẵn sàng dùng những lời lẽ cay nghiệt nhất thậm chí xúc phạm cá nhân và cả bạo lực để thúc đẩy những nghệ sĩ trẻ cố gắng hòng vắt kiệt những gì tinh túy nhất từ họ. Nhưng trên hết, hành động đó xuất phát từ một tình yêu mãnh liệt với âm nhạc và điều đó mang đến cho nhân vật một sức sống cũng như khiến khán giả có thể thông cảm với nhân vật. Nhờ vai diễn này, J.K. Simmons đã nhận được một đề cử Oscar dành cho Nam diễn viên phụ xuất sắc nhất.

Nhìn chung, Whiplash có một kịch bản chặt chẽ dù hồi ba của nó không thuyết phục như phần trước đó. Bù lại, bộ phim có nhịp điệu hợp lý và một phong cách hình ảnh rõ ràng, với tông màu đặc trưng cùng những khung hình cận đặc tả nhạc cụ và gương mặt người nhạc công khi chơi nhạc. Nhìn ngắm một con người đang say sưa tập trung vào việc tạo ra những âm thanh và nhạc điệu, quả thực rất quyến rũ như chính bộ phim này vậy!

Hằng Lương 

Tin mới nhất

Bấm để xem thêm

loading...